Trọng sinh chi lê hân

Chương 41: động tình

Trong thời gian triển khai hành động điều chỉnh Lê Thị đang bị suy sụp, Uất Trì Diễm đã biến mất trước mặt Lê Hân 2 ngày. Sáng sớm phải tới công ty dự họp , buổi tối lại bận rộn công việc còn phải tăng ca thêm giờ, tóm lại là không thể tìm trăm phương nghìn kế  để cùng Lê Hân làm việc và nghỉ ngơi cùng nhau

Lê Hân cũng không để bụng đồng thời còn âm thầm thở ra một hơi, dù sao cậu cũng không muốn đối mặt với người kia, giảm áp lực đi rất nhiều. Chính là không biết sao trong lòng luôn có một phần cảm thấy buồn bả không rõ. Cậu đột nhiên nhớ khi còn bé, vừa mới tới đây một đoạn thời gian, cũng giống như vậy mỗi ngày cô độc một mình trong căn phòng này

Khi đó làm bạn với cậu chỉ là một con thỏ bông lông nhung mang về từ cô nhi viện. Đó là một đồ chơi duy nhất mà cậu có được trong cô nhi viện. Bình thường khi được nhận nuôi những đứa trẻ rất ít mang chúng theo. Bởi vì bọn họ tin tưởng, tại ngôi nhà mới, baba và mẹ mới của chúng sẽ cho chúng những món đồ chơi mới hơn, tốt hơn. Nhưng Uất Trì Hi không biết tại sao mình lại mang theo con thỏ bông về Uất Trì gia, mỗi đêm ôm đi ngủ

Cho đến khi có một người phụ nữ thấy con thỏ bông bẩn thế là mượn đi để giặt sach, nhưng từ đó về sau không còn thấy thỏ bông nữa. Uất Trì Hi cũng không so đo, không khóc nháo, chỉ bình tĩnh mà tiếp nhận sự thật này.

Hiện tại mãi nhiều năm sau này , Lê Hân nhớ tới chuyện này, mới phát hiện khi đó Uất Trì Hi không phải quá hiền , mà là ngay từ đầu cậu tới đây, ngay trong tiềm thức đã nhận định, mình ở cái nhà này không có tư cách để khóc nháo

“Không hợp khẩu vị?” Uất Trì Giản nhìn Lê Hân. Trong toàn bộ quá trình ăn bữa tối đây là lần thứ  cậu mạc danh kì diệu nhìn chiếc đũa mà ngẩn người, cuối cùng phải mở miệng hỏi

“A? Ân… Sẽ không, ăn thật ngon.” Lê Hân phục hồi lại tinh thần, đem chuyện quá khứ đá ra khỏi đầu, lại cầm đôi đũa. Cậu có chút may mắn hai ngày nay phòng bếp cuối cùng không có kéo dài buổi tối giống ngày đầu tiên, nếu không thật đúng là sẽ làm cậu ăn không trôi.

Uất Trì Giản nhìn thiếu niên bộ dáng an tĩnh dùng cơm , âm thầm nắm chặt đôi đũa trong tay.

Nửa đêm, Uất Trì Diễm mang một thân mùi rượu về nhà, nghênh đón hắn chính là quản gia Du bá.

“Hắn ngủ?” Uất Trì Diễm hỏi.

“Đúng vậy, chín giờ liền đi ngủ .” Du bá trả lời, ông không cần hỏi ông chủ nói đối tượng là ai.

“Vất vả , Du bá.” Uất Trì Diễm gật gật đầu ý bảo tất cả mọi người có thể đi nghỉ ngơi , liền đi thẳng lên lầu hai

Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, bên trong một mảnh tối đen, thiếu niên quả nhiên như Du bá nói, sớm đã muốn đi ngủ.

Đóng cửa phòng, không cho  ngọn đèn trên hành lang quấy rầy giấc ngủ thiếu niên , Uất Trì Diễm đã trải qua huấn luyện năng lực nhìn ban đêm  cho phép hắn trong bóng tối cũng có thể chuẩn xác mà nhìn đến hết thảy trong phòng . Hôm nay làm việc cả ngày, cậu liền lui vào trong chăn, dựa theo thói quen nhiều năm , nằm ở giường bên trái.

Uất Trì Diễm không tiếng động mà đến gần bên giường, lẳng lặng mà nhìn cậu đem mình lui thành một đoàn. Không cần bác sĩ tâm lý nói cho hắn, hắn cũng biết, đây là tư thế ngủ cực kỳ thiếu cảm giác an toàn .

Đưa tay mơn trớn những sợi tóc vương trên trán thiếu niên , lộ ra cái trán trơn bóng so với trước ngũ quan càng tinh xảo, Uất Trì Diễm trong bóng đêm  ấn đường nhăn lại, đáy lòng lại là một trận đau đớn ─ khối thân thể này cũng đã muốn gần mười tám tuổi .

Tiểu Hi năm ấy mười tám tuổi, hoàn thành an bài  giáo dục tinh anh của hắn, tiến nhập tập đoàn Uất Trì . Khi đó, hắn vì cậu tổ chức một cái yến hội, lúc đó mọi người càng thêm khẳng định hắn định lập cậu làm người thừa kế Uất Trì gia, cũng đem cậu đẩy càng sâu vào trong nguy hiểm.

Chapter 41 động tình ( hạ )

Âm mưu của giới thương trường cũng không đáng sợ, nguy hiểm nhất chính là nguy hiểm đến từ hắc đạo

Uất Trì gia từ gia gia Uất Trì Diễm đã lúc đầu thành lập hắc đạo Châu Á đời đầu tiên, mấy thế hệ đ ều là liều mạng trong máu tươi cùng giết chóc. Mà tập đoàn Uất Trì  được thành lập từ thời cha của Uất Trì Diễm , lúc ban đầu chỉ có mấy câu lạc bộ đêm, dùng để tẩy tiền đen .Đến đời sau công việc càng làm càng lớn, Uất Trì lão gia tử đã lấy ra một phần tiền để tẩy trắng gia tộc Uất Trì , chân chính thành lập tập đoàn Uất Trì .

Đến trong tay Uất Trì Diễm, tập đoàn Uất Trì cùng Uất Trì gia hắc đạo thế lực đã hình thành hỗ trợ lẫn nhau kết quả danh tiếng ngày càng cao, ẩn ẩn dần tiến tới đỉnh cao, bởi vậy liền khiến cho các thế lực khác khắp nơi kiêng kị cùng mơ ước.

Tại đây dưới loại tình thế như vậy , Uất Trì Diễm mới có thể đem con trai độc nhất Uất Trì Giản đưa đến một đảo nhỏ tư nhân ở Châu Âu tiến hành phong bế đặc huấn, hết thảy đều chỉ vì cam đoan người thừa kế tại hoàn toàn an toàn trước khi trưởng thành .

Chính là, đa mưu túc trí như Uất Trì Diễm, cũng không nghĩ ra cái kế hoạch kéo dài mười năm này sẽ xuất hiện một cái chuyện xấu như vậy.

Nhìn thiếu niên trên giường , Uất Trì Diễm nhịn không được cúi người xuống, tại trên trán trơn bóng của cậu nhẹ nhàng hôn. Như mặt nước mềm nhẹ đụng chạm, chỉ có thể trong nháy mắt cảm nhận được cái trán thiếu niên hơi lạnh, không dám dừng lại lâu, sợ đánh thức cậu.

Tránh hai ngày, chỉ dám tại thời điểm bóng đêm yên tĩnh  lặng lẽ đến nhìn cậu một cái, sất trá phong vân thương giới đế vương, hắc đạo giáo phụ, cho tới bây giờ cũng không có thấp thỏm như thế . Bất quá không quan hệ, chỉ cần còn có thể thấy người này, chỉ cần còn có thể giữ hắn lại bên cạnh mình, cũng đã là ân huệ lớn nhất ông trời cho hắn kiếp này  .

Lần thứ hai hắn hôn lên môi cậu, Uất Trì Diễm cuối cùng lưu luyến mà rời đi. Mà ngay sau khi hắn đóng cửa phòng, trên giường người đang ngủ lại chợt mở hai mắt ra, bên trong là tràn đầy kinh hãi  ── Uất Trì Diễm… Phụ thân… Hắn sao lại làm vậy… !

Lê Hân trong nhất thời mở to mắt, thân mìn h cứng còng vô pháp nhúc nhích, thẳng đến qua thật lâu, mới chậm rãi mà ngồi dậy, lăng lăng mà đưa tay mơn trớn nơi mới vừa bị người dùng môi đụng vào, rõ ràng là một mảnh hơi lạnh, lại khó hiểu mà phi thường cực nóng ,ngay cả toàn bộ nhiệt độ trong phòng nguyên bản ổn định cũng giống như đột nhiên tăng cao lên vài độ.

Lê Hân là lúc bị Uất Trì Diễm một cái hôn lên trán, một cái hôn môi làm bừng tỉnh , đương nhiên lúc đó hắn còn không biết đối phương đang hôn môi chính mình. Mà suy nghĩ trong lòng Uất Trì Diễm mình  vô pháp dự đoán được, tuy rằng so ra kém Uất Trì Giản, mặc dù trải qua huấn luyện đặc biệt không giống nhau nhưng huấn luyện của dưỡng tử cũng tao thành tính cảnh giác

Trên thân nam nhân mùi nước hoa quen thuộc cùng mùi rượu thản nhiên làm cho Lê Hân biết bên giường là ai, theo bản năng mà khắc chế dục vọng chính mình mở to mắt , cho dù trong lòng tràn ngập kinh ngạc cùng kích động.

Lê Hân muốn biết Uất Trì Diễm nửa đêm lúc cậu đang ngủ mà đến phòng của cậu muốn làm cái gì, lại thật không ngờ nghênh đón chính là cái trán ấm áp mà mềm mại xúc cảm.

Sao vậy… Sẽ như vậy…

Uất Trì Diễm không ngờ được, hành động khó kìm lòng nổi nhất thời của hắn làm cho Lê Hân trắng đêm không ngủ. Cho nên, sáng sớm ngày hôm sau nhìn đến thiếu niên từ trên lầu đi xuống mắt thâm quầng, hắn nhíu nhíu mày: “Ngủ không ngon sao?”

Lê Hân không nghĩ tới nam nhân biến mất hai ngày  sẽ giữa chừng đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, trong nhất thời có chút kinh hoàng. Ánh mắt tại trên mặt nam nhân  đảo qua, lại vô ý thức mà nhớ  lại đối phương bị rất nhiều tin đồn, thậm chí tài chính truyền thông đánh giá là “Hơi có vẻ vô tình”  .

Trong đầu giống như nháy mắt có một bom nguyên tử “Oanh” mà nổ tung, Lê Hân không biết giờ phút này trên mặt mình đã ửng đỏ một mảnh.

Đây là xảy ra chuyện gì?

Uất Trì Diễm cùng Uất Trì Giản đồng thời buông xuống trong tay dao nĩa, phụ tử 2 người liếc nhau, song song tại trong mắt đối phương thấy được nghi hoặc.

Chapter 42 một nhà ba người

Lê Hân cũng không biết mình đã bị gì, chính là vừa nhìn thấy Uất Trì Diễm, trong đầu liền không tự giác mà nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, hai tai giống như nóng lên.

Trong trí nhớ đời trước của Lê Hân, không có người đối đãi như vậy với cậu.

Trong cô nhi viện nhóm a di tuy rằng thân thiết, chính là cũng sẽ không đối với bọn nhỏ trong viện thân mật như thế . Mà từ sau khi đi vào Uất Trì gia , nam nhân lãnh đạm vô tình cao cao tại thượng kia chưa từng đối với cậu có hành vi phụ tử thân thiết nào. Đến sau khi trọng sinh đổi thành thân thể này, liền giống như thay đổi thành một người khác.

Cho nên, Lê Hân đối với chuyện đêm qua đã phát sinh trừ bỏ không thể tin ở ngoài, còn thêm nhiều phần bản thân cậu cũng cảm thấy ngượng ngùng.

“Mặt sao lại đỏ như thế ? Phát sốt ?” Thấy Lê Hân đứng ở nơi đó đỏ mặt ngẩn người, Uất Trì Diễm đứng lên đến gần, đưa tay muốn chạm vào cái tránvthiếu niên , nghĩ thầm rằng tối hôm qua trong phòng của cậu rõ ràng rất ấm áp, chẳng lẽ sau nửa đêm xảy ra trục trặc?

Bị hương vị vô cùng  quen thuộc trên thân nam nhân , hắn bỗng nhiên tới gần, thân ảnh to lớn làm cậu sợ tới mức phải lui một bước, Lê Hân cuối cùng mới phục hồi lại tinh thần: “Ta không sao!” Vừa nói vừa cố sức tránh đi cái tay hắn định chạm lên trán cậu.

Uất Trì Diễm không thể chạm vào trán cậu,  tay nâng giữa không trung thoáng đình trệ mới buông xuống, nhìn cậu thối lui trước mặt mình, đứng ở ngoài phạm vi tiếp xúc của hắn, lẳng lặng mà nói: “Không có việc gì liền ăn cơm đi.”

Tối hôm qua sau khi từ phòng Lê Hân đi ra, Uất Trì Diễm cơ hồ là một đêm không có chợp mắt. Trong đầu tất cả đều là ký ức từ trước với Uất Trì Hi , còn có đến cuối cùng gặp lại Lê Hân sau khi mọi chuyện đã xảy ra.

Từng chuyện một nhớ lại , tại trong đầu xẹt qua nhanh như ngựa phi, Uất Trì Diễm lúc này mới kinh ngạc phát giác thời gian hắn cùng Tiểu Hi ở cùng nhau quả thật ít đến đáng thương, mà ngay cả hồi ức cũng mờ nhạt rất nhiều.

Hắn hối hận  ── hắn mạnh mẽ đem người  lưu lại bên người không phải là vì có thể cùng người này sớm chiều ở chung sao? Mà hắn thế nhưng bởi vì trong lòng bất an cùng khủng hoảng mà tránh né người này suốt hai ngày!

Nghĩ thông suốt hết thảy , cho nên Uất Trì Diễm mới có thể xuất hiện tại phòng ăn sáng sớm hôm nay  . Còn không biết có thể phát sinh chuyện gì, ai cũng vô pháp đoán trước, cho dù thật sự đã xảy ra chuyện cũng tự nhiên sẽ có phương pháp giải quyết .Núi không đến ta, ta liền đi tới núi, người này, chạy không được.

Nguyên bản trong lòng Lê Hân thấp thỏm  vừa mới ngồi xuống ghế đã cảm thấy sống lưng một trận phát lạnh , có một loại cảm giác bị cái gì theo dõi . Lê Hân đột nhiên quay đầu lại, nhưng đằng sau đương nhiên cái gì cũng không có, chỉ có Du bá vừa mới từ ngoài cửa đi tới.

“Tiên sinh, bệnh viện điện thoại đến đây , nói phương án trị liệu của Lê tiên sinh đã tìm ra, hôm nay có thể đến bệnh viện kiểm tra.”

Nghe vậy ba người trên bàn ăn nhất tề cùng dừng động tác ăn.

Uất Trì Diễm gật đầu mở miệng: “Du bá, phiền toái ngươi gọi điện trả lời bệnh viện nói chúng ta trong chốc lát nữa sẽ đi qua đó.”

Du bá lĩnh mệnh rời đi, còn không chờ Lê Hân nói chuyện, Uất Trì Giản đã nhíu mày mở miệng: “Ba, ngươi muốn cùng Lê Hân đi bệnh viện?”

Điều Uất Trì Giản hỏi chính là điều Lê Hân muốn hỏi . Tuy rằng có thể miễn cưỡng cùng hai người này ngồi cùng một chỗ ăn cơm, nhưng so sánh với việc đi cùng Uất Trì Diễm, hắn vẫn thà rằng đi cùng Uất Trì Giản .

“Con ở công ty không có việc làm ?” Uất Trì Diễm thản nhiên mà hỏi lại, liếc mắt nhìn nhi tử một cái, không để cho cậu phản bác.

Uất Trì Giản bất mãn nhìn phụ thân, lại nhìn nhìn đến một bên trên mặt Lê Hân tràn ngập “Không nguyện ý” , cuối cùng vẫn là không có phản đối nữa ── hai người kia, rất cần một không gian chung .

Từ sau khi người ca ca yêu quý nhất của mình lấy phương thức không thể tưởng tượng được trở lại bên người bọn họ  ,  oán giận cùng bất mãn của Uất Trì Giản đối với phụ thân cũng đã dần dần tiêu tán, chỉ hy vọng gia đình này từ nay về sau có thể hảo hảo .

Uất Trì Giản biết mình không có mẫu thân. Bởi vì hắn là do cha của mình lúc mười bảy tuổi tìm người mang thai hộ sinh ra cậu.

Một năm kia Uất Trì gia đã xảy ra một sự kiện kinh thiên động địa ── người thừa kế duy nhất Uất Trì Diễm, vừa mới hoàn thành đặc huấn về nhà, liền hướng lão gia tử ngả bài chính mình không thích nữ nhân mà thích nam nhân.

Lão gia tử giận dữ, dùng hết các loại thủ đoạn trấn an, uy hiếp, nhưng hoàn toàn đều không dùng được. Cuối cùng, Uất Trì Diễm nói sẽ sinh người thừa kế, vì vậy tìm một người sinh hộ, để tương lai có người kế thừa hương khói Uất Trì gia . Lão gia tử vì vậy cũng không thể nói gì hơn, thế là cũng liền chấp nhận chuyện này.

Uất Trì Giản là một hài tử được sinh ra như vậy, sinh ra không bao lâu đã bị đưa đến cái đảo tư nhân ở Châu Âu tiến hành đặc huấn, không có được hưởng thụ qua tình thương của cha, càng không có người cho hắn tình thương ấm áp của mẹ .

Cho nên,sau khi người kia xuất hiện, so với hắn lớn hơn hai tuổi, người kia có nu cười ấm áp  xuất hiện ở trước mặt hắn, cho hắn cái ôm chầm tại thời điểm lần đầu tiên gặp mặt, Uất Trì Giản liền giống như chim non , nhận định người này.

Sau đến, Uất Trì Giản phát hiện cha của mình nguyên lai là yêu người này, đây là sau khi Uất Trì Hi mất hắn mới biết được việc này. Cũng bởi vậy, hắn mới càng không thể tha thứ cho cha, cùng chính mình. Bởi vì đối với hắn mà nói, Uất Trì Hi chết, liền giống như là cha hắn, vì hắn, mà hại chết mẹ của hắn.

Mà hiện tại, người này đã trở lại.

Uất Trì Giản cũng rất vui lòng khi nhìn thấy, cha có thể cùng người kia tu thành chính quả. Đương nhiên, hắn cũng hy vọng trước khi nhận được quả, việc làm sai trái của cha nên bị trừng phạt  ── nhưng nghĩ tới nam nhân tại thương giới cùng hắc đạo sất trá phong vân, tại thời điểm đối phương chưa biết được tình huống mà không thể ra tay, đau khổ ẩn nhẫn, này chẳng lẽ không phải rất thú vị sao? Hơn nữa, cha đã biết bản thân mình yêu ca ca, sẽ phải làm như thế nào, thật đúng là nhượng hắn mỏi mắt mong chờ đâu…

Cuối cùng, Lê Hân phản đối không có hiệu quả, vẫn là Uất Trì Diễm mang một đống bảo tiêu, cùng hắn đến bệnh viện.

Chapter 43 phương án trị liệu

“Chúng ta cuối cùng đã thảo luận ra phương án trị liệu,chính là như vậy. Lê Hân, ngươi cảm thấy còn có vấn đề gì không?” Thẩm Quân Phiền phi thường chuyên nghiệp mà không nhìn đến nam nhân quyền cao chức trọng bên cạnh đang nhìn chằm chằm cùng bên ngoài văn phòng một đống thần mặt đen, quá chú tâm đem lực chú ý đặt ở trên người người bệnh của mình .

“Liền làm theo lời ngài nói đi, bác sĩ Trầm. Phiền toái ngài .” Lê Hân cảm kích mà nói lời cảm ơn, nếu thân mình có thể hảo, kia đương nhiên là không thể tốt hơn .

“Kỳ thật dược vật trị liệu không trọng yếu, quan trọng nhất là cậu phải hảo hảo tĩnh dưỡng.” Thẩm Quân Phiền thực nghiêm túc mà khuyên nhủ nói, “Tận lực đừng cho chính mình mệt nhọc, cũng không thể dùng não quá độ, còn có phải khống chế cảm xúc của mình cho tốt .”

“Ân, ta đã biết.” Lê Hân nghe lời mà gật đầu, lại đột nhiên hỏi, “Bác sĩ Trầm, những người khác đều có ở nơi này sao? Ta nghĩ tự mình hướng bọn họ nói lời cảm tạ.”

Đứa bé này thật là ôn hòa có lễ, Thẩm Quân Phiền đối với thỉnh cầu của cậu trả lời: “Bọn họ còn ở trong bệnh viện, hiện tại đại khái là ở phòng nghỉ.” Kỳ thật Thẩm Quân Phiền cảm thấy Lê Hân không cần phải làm như thế, bởi vì những chuyên gia đó là được người mời về ── tổng tài tập đoàn Uất Trì  , ra tay đương nhiên hào phóng phi phàm.

Lê Hân nghe vậy mỉm cười: “Vậy phiền toái bác sĩ Trầm thay ta dẫn đường đến đó, có thể chứ?”

Tại trong phòng nghỉ xa hoa, Lê Hân cuối cùng gặp được đoàn chuyên gia  vì hắn hội chẩn

Nguyên bản đang nói chuyện phiếm cùng nhau các bác sĩ thấy bác sĩ danh tiếng nhất Thẩm Quân Phiền  tới đều lần lượt cười chào hỏi, đợi cho nhìn đến phía sau Thẩm Quân Phiền  khoảng cách một bước là Lê Hân, đầu tiên là cảm thấy ngoài ý muốn, đang định mỉm cười với cậu. Nhưng mà đợi cho bọn họ thấy rõ ràng theo sát sau Lê Hân là nam nhân khi đó mời họ về, lúc này một đám mới vội vàng đứng dậy.

“Các vị tùy ý, ta chỉ là bồi Lê Hân hướng các vị nói lời cảm tạ.” Uất Trì Diễm lạnh nhạt mở miệng, chính là một bộ tùy ý này tại đây trước mặt người ngoại xem ra quả thực chính là bễ nghễ thiên hạ

Cái bác sĩ ngay từ đầu đều chỉ cho rằng Lê Hân là được tổng tài Uất Trì  làm từ thiện giúp đỡ cho hài tử này, chẳng qua như thế vì sao lại cùng người này đến đây, những người này tinh mắt cũng đều nhìn ra một ít chuyện ── chính là nếu chỉ muốn  giúp đỡ tiểu tử nghèo, cũng không đáng giá đường đường tổng tài Uất Trì phải tự đi đến đây ── nhìn xem hôm nay phái đoàn này,  trận thế này, chỉ sợ đứa bé này cùng Uất Trì tổng tài quan hệ không phải là ít.

Thế là nhóm bác sĩ đều rất nóng lòng, đối mặt Lê Hân nói lời cảm tạ đều vẫy tay nói “Chỗ nào chỗ nào” “Hẳn là hẳn là “….

Trên đường về nhà , Lê Hân ngồi ở trong xe ra ngoài cửa sổ khung cảnh đường phố không ngừng chạy qua, trong đầu hiện lên chính là ánh mắt của nhóm bác sĩ lúc nãy nói chuyện.

Do nhớ rõ lúc trước thời điểm khi các bác sĩ hội chẩn, hắn đã từng cẩn thận mà quan sát bọn họ, cho nên trong lòng nhớ rõ phi thường  ── đoàn bác sĩ này tổng cộng có mười hai người, trong đó chỉ có một vị bác sĩ nữ. Khi đó, thời điểm các bác sĩ khác đều vây hắn bính bính xoa bóp , chỉ có vị kia bác sĩ nữ kia, an an tĩnh tĩnh mà đứng ở bên người Thẩm Quân Phiền . Lúc ấy hắn không phải là không thấy kỳ quái, nhưng từ sau khi đã biết một việc, một màn kia liền rất khả nghi .

Ngày hôm nay,trong phòng nghỉ  chỉ có mười một người, duy nhất vắng mặt chính là vịbác sĩ nữ  trung niên kia, suy đoán của Lê Hân chiếm được căn cứ chính xác xác thực.

“Suy nghĩ cái gì?”

Thanh âm của Uất Trì Diễm kéo lại lực chú ý của Lê Hân. Lê Hân quay đầu lại, nhìn đến nam nhân mặt không đổi sắc , nhưng vẻ mặt kia cũng là ôn nhu nói không nên lời

Tim Lê Hân nhảy dựng ── cái cảm giác kỳ quái này lại tới nữa!

Đều là tại tên Uất Trì Diễm chết tiệt này! Hơn nửa đêm chạy đến phòng của hắn làm ra cái gì ma thiêu thân, hại hắn cả 1 đêm ngủ không được, hiện tại thấy hắn liền không được tự nhiên!

“Uất Trì tiên sinh, ta khi nào có thể trở về C thị?”

Lê Hân bất quá chỉ nói một câu, Uất Trì Diễm sắc mặt liền lập tức âm trầm xuống . Bất quá Lê Hân hiện giờ đã không còn sợ hắn  ── sau khi trải qua một đêm kia, tâm tình Lê Hân  đã xảy ra chuyển biến. E ngại cùng khủng hoảng , còn nhiều là lạnh nhạt cùng bất đắc dĩ.

“Tại sao nhất định phải về C thị? Ở nơi này đối thân thể của cậu rất tốt.” Uất Trì Diễm quyết tâm ngăn cản cơn tức giận cùng chua sót, tận lực mà yên lặng hỏi.

“Hiện tại phương án trị liệu đã tìm ra , ta liền không có lý do gì để ở lại A thị .” Lê Hân không để ý tới tâm tình của nam nhân , “Công việc ở C thị  cũng không thể phiền toái người khác.”

Không có lý do gì lưu lại sao… Uất Trì Diễm cảm thấy chính mình bởi vì này câu đáy lòng đau đớn một chút.

“Như vậy chuyện Lê thị thì sao?” Người bên ngoài nghe sẽ không hiểu, Uất Trì tổng tài nói một không hai nhưng khi nói những lời này dường như có chút vô lực.

“Lê thị và ta, nguyên bản mất đi đã định thành kết cục.” Lê Hân bất vi sở động, “Nếu Uất Trì tiên sinh nguyện ý giúp ta, nếu có thể đạt tới cục diện chiến thắng . Ta có ở nhà hay ở A thị, đều không có tương quan.”

Lê Hân lời này nói chính là tâm ý đã quyết định . Nếu như là trước đây, Uất Trì Diễm tuyệt đối sẽ phản bác trở về. Nhưng hôm nay, Uất Trì Diễm không dám kích thích cậu .

Uất Trì Diễm bảo trì lặng yên, Lê Hân cũng không có mở lời, hai người liền như thế hai bên không có lời gì để nói mà về tới Uất Trì gia đại trạch.

“Tiên sinh, Lê tiên sinh trở lại.”

“Kêu phòng bếp đem dược nấu.” Vung tay lên, phía sau bảo tiêu tức khắc giao toàn bộ đồ  trong tay giao cho người hầu phía sau Du bá  .

Bởi vì Lê Hân yêu cầu uống thuốc lâu dài, thuốc tây lại có nhiều tác dụng phụ, cuối cùng nhóm bác sĩ quyết định lấy thuốc Đông y cùng thuốc trung pha chế sẵn, phối hợp vật lý trị liệu để hoàn thành trị liệu cho Lê Hân .Nhìn một bao thuốc Đông y lớn, sắc mặt Lê Hân đại biến.

Du bá đem hai người nghênh đón vào nhà, lại cung kính mà nói: “Tiên sinh, Tề Đặc trợ lí nói có chuyện trọng yếu cùng ngài thảo luận, đang ở thư phòng chờ ngài.”

Uất Trì Diễm gật gật đầu, liếc mắt nhìn thiếu niên  bên cạnh một cái phân phó nói: “Du bá, chiếu cố tốt cho Lê Hân.” Nói xong xoay người lên lầu, hướng thư phòng đi.

Tề Đặc trợ lí? Là nói Tề Hạo đi…

Lê Hân nhìn bóng dáng của Uất Trì Diễm , nhớ tới hình dáng một người khác vẫn luôn ở bên cạnh hắn  , cùng giống Hạ Lãng ,Tề Hạo là trợ thủ đắc lực Uất Trì Diễm.

Khi đó hắn còn không biết, hiện tại lại rõ ràng ── hai người Hạ Lãng cùng Tề Hạo , một người phụ trách tập đoàn Uất Trì , một người khác lại phụ trách thế lực khác của Uất Trì gia

Cho nên Tề Hạo có chuyện trọng yếu, là nói rằng  đã xảy ra cái gì sự sao?

Lê Hân không có phát giác, trong tiềm thức của mình đang vì nam nhân đó mà lo lắng.

Chapter 44 uy dược

Uất Trì Diễm cùng Tề Hạo trong thư phòng ngây người khoảng ba giờ , thẳng đến khi đến giờ ăn cơm trưa mới song song đi ra. Lúc này, Lê Hân đối diệnvới các bát thuốc màu đen nồng đậm kia thì nhíu chặt mày .

Tề Hạo đã sớm từ Hạ Lãng cùng thủ hạ biết được Lê Hân sống ở đây, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người. Bây giờ thấy, diện mạo bất quá là có chút tinh xảo, giống thiếu niên gầy yếu bình thường thôi, chẳng có gì lạ; chính là vừa nghĩ tới ông chủ nhà mình cùng thiếu gia đối người này rất coi trọng, hắn cũng không khỏi không bảo trì thái độ cẩn thận .

Lê Hân đương nhiên cũng nhìn thấy Tề Hạo. Người này thân là trợ thủ đắc lực của Uất Trì Diễm  khí chất nam nhân trưởng thành,ném tới một đám người cũng tìm không được gương mặt, quanh thân khí chất cùng người kia mạnh vì gạo, bạo vì tiền cách biệt một trời với Hạ Lãng . Hoặc Hứa Chính là bởi vì hắn bình thương, nhưng có tài năng mới trở thành trơ thủ đắc lực của Uất Trì Diễm .

Bốn mắt nhìn nhau, hai người không hẹn mà cùng gật đầu chào hỏi. Tề Hạo bỗng nhiên nhíu mày, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác kỳ dị: Hạ Lãng nói đúng vậy, thiếu niên này trên người, có một cỗ khí chất cùng sự trầm tĩnh không thuộc về độ tuổi này.

Chậm một bước xuống lầu Uất Trì Diễm vừa đi vào phòng khách liền nhìn đến Tề Hạo đang nhìn chăm chú Lê Hân ánh mắt tìm tòi nghiên cứu , lúc này sắc mặt trầm xuống nói: “Tề Hạo.”

Hiểu biết rõ vềlão Đại nhà mình Tề Hạo từ chính giọng nói có thể nghe ra hắn không vui, lập tức thu hồi ánh mắt, nhưng trong lòng là không ngừng kinh ngạc ── xem ra tổng tài đối thiếu niên này coi trọng chỉ sợ đã muốn vượt qua trình độ đánh giá của Hạ Lãng    .

Tề Hạo đi sau, Uất Trì Diễm mới đến sô pha ngồi, chọn vị trí ngồi xuống không gần không xa với Lê Hân : “Sao không uống dược?”

“…” Lê Hân không biết nói gì ,chén dược đối với hắn đánh sâu vào mắt . Hắn giờ phút này vạn phần hối hận chính mình trước kia tại bệnh viện không nói hai lời liền đối phương án đề xuất trị liệu củaThẩm Quân Phiền gật đầu.

Không có được đáp lại, Uất Trì Diễm nhìn nhìn chén thuốc trên bàn , lại nhìn nhìn gương mặt xinh đẹp nhăn thành một đoàn của cậu, trong lòng hiểu rõ.

Uất Trì Diễm nhớ rõ , Tiểu Hi đứa nhỏ này, từ nhỏ sợ đắng. Kỳ thật hắn trước kia cũng không biết, là lúc Tiểu Hi đã thành niên, mọi người trong nhà cùng nhau ăn cơm, phát hiện cậu đối khổ qua cực kì chán ghét, sau khi hỏi mới biết .

“Dược nguội sẽ làm dược tính yếu đi.” Uất Trì Diễm bưng lên chén thuốc đưa tới trước mặt Lê Hân , “Một hơi uống xong thì tốt rồi.” Dù không thích, dược vẫn là phải uống .

Chén thuốc tới gần liền phát ra một cỗ hương vị dày đặc đen thui , Lê Hân nhịn không được cau chóp mũi, ghét mà từ nay về sau lánh tị, cũng là lui không thể lui.

Thiếu niên vô ý thức biểu hiện hành động đáng yêu đã tác động rất lớn với Uất Trì Diễm, hắn nhịn không được hướng Lê Hân đến gần,ngữ khí chậm lại mở miệng: “Uống nhanh, uống xong sẽ cho phòng bếp làm cho cậu điểm tâm ngọt.”

Lê Hân nghe vậy cảm thấy có chút 囧, trong lúc nhất thời có chút dở khóc dở cười: đường đường Uất Trì tổng tài thế nhưng sẽ dùng loại ngữ khí hống hài tử này hống hắn uống dược? !

Lê Hân theo bản năng mà quay đầu liếc mắt một cái nhìn Uất Trì Diễm , lại tại trong mắt nam nhân  kia nhìn thấy  một tia nhu hòa chưa bao giờ từng gặp qua, trong lòng khó hiểu chợt nhảy dựng, nhận rõ ràng cảm xúc trong mắt đối phương, trước mắt liền lập tức bỏ qua một bên .

Vì che dấu dao động trong lòng , Lê Hân lung tung tiếp nhận chén thuốc, uống một hơi cạn sạch ──

Thật khổ!

Tức khắc vì hành động lỗ mãng của mỉnh mà trả đại giới, cứ như vậy một mồm to dược nước uống xuống, lưu lại cay đắng tràn ngập toàn bộ khoang miệng, nhất là đầu lưỡi, giống như gặp khổ hình.

Tại sao lại đắng như vậy! ? Lê Hân khóc không ra nước mắt,thực muốn giống tiểu cẩu như vậy vươn ra đầu lưỡi thở.

Nhưng mà giây tiếp theo , một thìa kem ly lạnh lẽo thơm ngọt  bị đưa vào miệng, bơ cùng hương thảo lập tức làm giảm bớt vị đắng của dược, mặt nhăn thành một đống cũng dần dần giãn ra trở lại tinh xảo như cũ.

Thật mướn ăn thêm mộ miếng! Lê Hân nhấm nháp hương vị  lưu lại trong miệng cay đắng cùng ngọt vị, trong đầu chỉ có một cái ý niệm như thế

Giây tiếp theo, lại một muỗng kem  được đưa vào miệng, lần này là vị xoài

Tùy vị đắng biến mất cùng vị xoài thơm ngọt lan tràn trong miệng, cảm giác thoải mái hạnh phúc cũng bành trướng trong lòng. Lê Hân nheo lại con ngươi đang tưởng muốn nhắm lại, lại bỗng nhiên phát giác có điểm không thích hợp

Máy móc mà cúi đầu, nhìn đến địa phương không xa miệng mình  có một cái muỗng tinh xảo bị nắm tại trong  một bàn tay thon dài xinh đẹp , mà chủ nhân của cái tay kia,đang ở bên cạnh mình, bên tai phát ra hai tiếng cười nhẹ, sau đó lại hỏi: “Còn muốn sao? Muốn ăn cái gì vị gì?” Vừa nói , một bên tay kia thì ôm thắt lưng cậu.

Lúc này , Lê Hân hoàn toàn ngây người.

Mãi cho đến lúc thiếu niên phục hồi lại tinh thần trốn thoát, Uất Trì Diễm cảm thấy trong lòng ấm áp một mảnh.

Nhìn bóng dáng Lê Hân chạy trối chết, Uất Trì Diễm thản nhiên mà phân phó Du bá đem kem ly đưa vào trong phòng của cậu, thuận tiện đem cơm trưa cũng đưa lên cùng. Hiện tại người nọ yêu cầu lãnh tĩnh một chút, mà bản thân hắn cũng cần một ít thời gian bình tĩnh tâm thần. Nói ra chỉ sợ chọc người chê cười, đường đường tổng tài tập đoàn Uất Trì  , thế nhưng cũng sẽ bởi vì ôn thân thể thơm ngát, ôn nhuận mà tim đập không thôi.

Lê Hân ôm đầu gối lui ở trên giường, trong tay còn cầm ly kem Du bá vừa mới đưa tới , trên mặt ửng đỏ một mảnh.

Trừ bỏ a di cô nhi viện cùng Uất Trì Giản khi còn bé cậu ở ngoài không có cùng bất luận kẻ nàocó thân mật tiếp xúc – Lê Hân mê võng  ── đầu tiên là trong nửa đêm khó hiểu hôn mình, lúc vừa nãy lại uy ăn kem ly… Này rốt cuộc, là chuyện gì? Uất Trì Diễm hắn… Tại sao phải làm như vậy…

Chapter 45 tình địch

Sự kiện kem ly qua đi , trốn tránh từ Uất Trì Diễm biến thành Lê Hân.

Cho nên thời gian dùng bữa sáng Du bá thông báo “Lê tiên sinh còn  đang nghỉ ngơi”, Uất Trì Diễm từ chối cho ý kiến mà gật gật đầu, nhưng trong ánh mắt thâm thúy kia  lại khó được mà tràn ngập vẻ mặt sung sướng .

“Kêu Vân tẩu đem bữa sáng đưa vào trong phòng của hắn.” Người khẳng định đã muốn tỉnh, sáng sớm để cậu bị đói sẽ không tốt. Uất Trì Diễm uống một hơi cà phê cuối cùng , đứng dậy ly khai nhà ăn. Mà vẫn như cũ tại bên cạnh bàn ăn Uất Trì Giản đang ăn trứng ốp la thì ánh mắt thâm ý mà nhìn chăm chú bóng dáng của cha──

“Phát sinh chuyện gì vậy Du bá?”

Lão quản gia nhếch môi, tựa hồ là đang che dấu ý cười, lại tựa hồ như cái gì đều không có: “Thực xin lỗi tiểu thiếu gia, ta không biết.”

Uất Trì Giản nhíu nhíu mày, lập tức lại buông ra, cúi đầu tiếp tục ăn trứng ốp la. Xem vẻ mặt phụ thân , chắc là không phải chuyện xấu.

Lầu hai ngoài cửa phòng Lê Hân , Vân tẩu gõ cửa: “Tiểu Hân, là ta, Vân tẩu.”

Một lát sau cửa phòng mới bị mở ra, bên trong là Lê Hân đã ăn mặc chỉnh tề.

“Sắc mặt sao kémnhư thế ? Có phải hay không đêm qua ngủ không ngon?” Vân tẩu thấy dưới hai mắt cậu có một vòng đen,lo lắng hỏi.

Vân tẩu đã sớm biết Lê Hân không thích cùng Uất Trì gia có quan hệ, nhiều ngày ở nơi này, kỳ thật cũng thật sự là làm khó đứa nhỏ này . Cũng không biết tiên sinh cùng tiểu thiếu gia đánh chủ ý gì, cho dù là vì đại thiếu gia, cũng không nên cưỡng chế đem một đứa trẻ ngoan bắt đến đây ở a!

Bất quá nói trởlại, Lê Hân đứa nhỏ này, cùng đại thiếu gia, thật đúng là cực kỳ giống… Đôi khi nàng đi vào gian phòng này nhìn đến bộ dáng Lê Hân ngồi ở sau bàn học, cơ hồ nhịn không được thốt ra tên Uất Trì Hi.

Vân tẩu quan tâm làm trong lòng Lê Hân bỗng nhiên dâng lên một cỗ ấm áp, vốn là gương mắt buộc chặt cũng thoáng trầm tĩnh lại: “Không cái gì, chính là có chút mất ngủ.” Nhưng mà trong lòng lại như trước căm giận: hắn sao dám nói là bởi vì  những hành động mạc danh kỳ diệu của tên hỗn đản Uất Trì Diễm làm hại hắn cả đêm ngủ không được sao? !

Vân lấy cháo cùng trứng ốp la đặt ở bên cửa sổ và cà phê để trên bàn, mượn ánh mặt trời  ngoài cửa sổ  nhìn thấy vòng đen dưới mắt Lê Hân càng thêm rõ ràng, có chút đau lòng cho hài tử gày yếu này: “Ăn trước bữa sáng, nếu mệt thì ngủ một chút đi. Thân thể của ngươi muốn khôi phục hảo thì phải nghỉ ngơi thật tốt.”

Lê Hân nghe vậy mỉm cười tươi sáng : “Cám ơnVvân tẩu.”

Nhưng mà Lê Hân vừa dứt lời, ngoài cửa phòng liền truyền đến một thanh âm khác: “Ăn xong bữa sáng hay muốn uống dược trước.”

“Tiểu thiếu gia…” Vân tẩu ngẩn người, không ngờ rằng Uất Trì Giản sẽ tự mình mang dược lên.

Lê Hân cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng mà nhìn trong tay  Uất Trì Giản đang cầm bình giữ ấm ,lại muốn nghiến răng nghiến lợi: hai phụ tử này phân nhau làm cho mình hảo quá!

Hơn nữa Uất Trì Giản dù sao cũng không phải là Uất Trì Diễm, không có cùng sinh hoạt một chỗ trải qua mười mấy năm , tự nhiên sẽ không biết Lê Hân thật sự sợ đắng, thế là chỉ lấy đến đây một chén dược đen, ngay cả khối đường quả cũng không có.

Kỳ thật thời điểm đời trước, Uất Trì Hi ngay từ đầu cũng không bài xích uống thuốc Đông y. Cô nhi viện hài tử bị bệnh, đều là uống thuốc Đông y, bởi vì mười mấy năm trước, thuốc Đông y có thể sánh bằng thuốc tây.

Mà nguyên nhân làm cho bọn nhỏ vui vẻ uống cái dược đen thui kia là vì mỗi lần uống xong dược, nhóm a di đều sẽ ngoại lệ cho bọn hắn một khối hoa quả đường ──   giấy gói bao kẹo trong suốt  , đủ mọi màu sắc , đối với bọn nhỏ cô nhi viện  mà nói, tương đương mê người.

Sau khi đi tới Uất Trì gia, từ nay về sau rốt cuộc không cần phải vì một khối hoa quả đường đi chịu đựng cái loại hương vị đắng ngắt này, Uất Trì Hi bắt đầu đối với đồ vật có vị đắng này xin miễn cho kẻ bất tài . Nhân sinh trăm năm, tư vị đắng, hắn đã muốn dùng  sinh mệnh còn nhỏ đi khắc sâu lĩnh hội qua,sau này cũng không muốn nếm qua nữa .

Chính là đời trước nằm mơ cũng không nghĩ tới, sinh mệnh Uất Trì Hi lại ngắn ngủi , lấy khổ mở đầu, cuối cùng thế nhưng cũng lấy khổ kết cục.

Lê Hân ăn bữa sáng xong lại uống thuốc, thế là tiến vào ổ chăn trong ngủ trong chốc lát. Mà đánh thức hắn , lại là tiếng chuông điện thoại của hắn

Là Vu Nhạc Nhạc cùng Nam Nam sao?

Lê Hân còn buồn ngủ với tay lấy di động, tùy ý liếc mắt nhìn dãy số trên đó, lại phát hiện không phải điện thoại quán cà phê , mà là Lữ Thiên Tề.

Lê Hân ngẩn người, cũng hoàn toàn tỉnh ── từ khi ly khai C thị, hắn không có tái cùng vị đồng học ngày xưa  hiện giờ là hacker cho vay nặng lãi này liên lạc qua,lúc này hắn gọi điện thoại đến, sẽ là có việc gì sao?

Sau khi nghe xong, Lê Hân ăn mặc chỉnh tề ra cửa phòng đi xuống lầu. Xuyên qua hậu trạch liên tiếp nối nhau, trước trạch làhành lang gấp khúc, vừa vặn gặp Du bá đang chỉ huy người làm dọn cỏ

“Lê tiên sinh?” Du bá nhìn hắn một thân trang phục rõ ràng muốn ra ngoài có chút ngoài ý muốn. Dù sao Lê Hân từ khi tiến vào tòa nhà này, trừ bỏ đi bệnh viện ở ngoài, còn chưa từng rời đi nơi này.

“Du bá, ta muốn đi ra ngoài gặp bằng hữu.” Lê Hân mở miệng. Hắn ở trong lòng hạ quyết tâm, nếu Du bá dám nói với cậu, không có tiên sinh nhà bọn họ hoặc là tiểu thiếu gia cho phép liền không để hắn xuất môn, hắn liền cùng bọn họ trở mặt.

Xuất hồ ý liêu , Du bá chính là gật gật đầu trả lời: “Thỉnh Lê tiên sinh chờ, ta đi sắp xếp cho ngài một chiếc xe.” Mà Lê Hân nhìn bóng dáng lão quản gia mà sờ sờ cái mũi, thầm nghĩ: hừ, coi như bọn họ thức thời!

Xe vẫn là chiếc xe xa xỉ ban đầu, lái xe cũng vẫn cứ là người cũ khi đón hắn từ C thị , nhìn thấy Lê Hân còn rất hảo tâm mà chào hỏi: “Lê tiên sinh.”

Lê Hân không ghét vị tài xấ hung dử này, thế là cũng cười nhẹ mà đáp lễ, ngồi trên xe hướng đến địa điểm cần đến ── Uất Trì Hi cùng Lữ Thiên Tề gặp nhau ở quán cà phê nhỏ gần trường trung học.

Thời điểm Lê Hân tới , Lữ Thiên Tề sớm chờ đã lâu, xuyên thấu qua cửa thủy tinh nhìn thấy Lê Hân từ  chiếc xe xa xỉ bước xuống, sắc mặt lúc này trầm xuống .

Lê Hân vừa xuống xe cũng nhìn thấy Lữ Thiên Tề bên cửa sổ , thấy sắc mặt hắn âm trầm, cũng xem như không thấy.

“Lữ tiên sinh cũng đến đây?” Lê Hân vào cửa tiệm ngồi vào đối diện Lữ Thiên Tề . Hắn lần này theo Hạ Lãng trở về vội vàng, sau đó cũng không có nghe được bất luận tin tức gì của đối phương, cho nêncậu mới hỏi như thế.

Lữ Thiên Tề cao thấp đánh giá Lê Hân, cảm thấy thiếu niên cùng mấy ngày trước tại C thị  có chút không giống , nhưng cụ thể là cái gì thay đổi, rồi lại nói không nên lời cái thay đổi cái gì.

Khoảng cách trường học mấy km ở ngoài  A thị CBD tổng bộ tập đoàn Uất Trì  tầng cao nhất, Lê Hân vừa ly khai đại trạch Uất Trì gia  người nào đó cũng đã nhận được tin tức.

Buông xuống điện thoại, Uất Trì Diễm nheo lại song mâu ── gặp bằng hữu? Trong đầu nháy mắt đem các mối quan hệ của Lê Hân từ khi tỉnh lại đến nay xem lại , từ hàng xóm a Hòa ở xóm nghèo kia đến  giám đốc Trác Dương của quán bar, lại không lục soát thấy bất luận cái gì liên quan đến vị bạn cũ này.

Uất Trì đại tổng tài nhìn văn kiện trên tay , lại nhìn bên ngoài ánh nắng tươi sáng hảo thời tiết, cuối cùng đứng lên, quyết định buông công tác, đi ra ngoài hưởng thụ chút ấm áptừ mùa đông đến nay chưa thấy được.

Chapter 46 tình địch!

Advertisements